Sunday, March 19, 2017

GIỮA TRIỀN HẠN REO (hai-c)



GIỮA TRIỀN HẠN REO (hai-c)
lẳng lơ đắm đuối hao gầy
bờ đông ráng tỏ bờ tây lụi tàn
em bây giờ đã úa vàng
bâng khuâng lá gọi sương ngàn hoang vu
mùa đông thần thoại mùa thu
cùng ta trải bước âm u miệt mài
nghẹn ngào dĩ vãng tương lai
em về có ấm quan tài thủy chung
chiều nay lạnh đến vô cùng
có ta ngồi với cội tùng ngả nghiêng
ngần này một chút hồn điên
vỗ tay ta hát giữa triền hạn reo
hồn phơi cánh gió lưng đèo
mùa xuân bỗng dậy trên chiều thênh thang
rụng mù trí tưởng bay ngang
vòng hoa vĩnh phước em quàng cho thân
đường đi gió bụi xoay vần
cõi ta thì đã vô thần từ xưa
giữa vời cung bậc đong đưa
thuyền xa bến cũ còn thừa âm hao
em về tắm ở cầu ao
vầng trăng e thẹn lẩn vào bóng mây
mắt tình môi má hây hây
từ ta ngơ ngẩn bên này đứng trông
tóc thề nghiêng nón hoài mong
lập thu trì chú lập đông một lần
nguyên tiêu giáp hạt tần ngần
cầu quan tiễn biệt căn phần nhiêu khê
bên này cởi áo bên tê
chào nhau một bận mai về biển xanh
NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Wednesday, March 15, 2017

GIỮA TRIỀN HẠN REO (hai-b)



GIỮA TRIỀN HẠN REO (hai-b)
ngậm ngùi nắng rũ song thưa
em buông hải giác cho vừa thiên nhai
bão giông giải thế bi hài
thủy tiên gợn sóng dạ đài bủa vây
mây dìu hồn hậu như mây
bén duyên đại mạc sa lầy tình nhân
nhụy đào khép mở phân vân
hồn ray rứt lụy bần thần lất lây
chuồn chuồn vời vợi heo may
nghe trăn trở dậm luống cày gai chông
mắt em hồ lệ đoanh tròng
trăm năm rồi cũng theo dòng luân lưu
này ta hãn huyết thư cưu
ngày mai ngày mốt còn ưu ái còn
cho dù lấp bể dời non
hồn nhiên ta vẫn ôm tròn xinh tươi
đêm qua em ngủ trong người
hôm sau vờn mộng em cười với hoa
nghe mình quạnh vắng thu ba
từ kinh ngục vọng phới tà gió không
vì dưng bờ má em hồng
nên ta mắc cở ngập lòng vấn vương
vì dưng em đã vô thường
hồ vân điệp khúc cuối đường áo bay

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Saturday, March 11, 2017

GIỮA TRIỀN HẠN REO (hai-a)


GIỮA TRIỀN HẠN REO (hai-a)

nhìn nhau họa phiến ngoan đồng
dẫu ngoài vạn lý nâu sồng còn nguyên
bềnh bồng lau sậy truân chuyên
đại bàng kết tổ khắp miền mạc sa
mặc ân tình sử thiên hà
thềm hoa đổ nhạc khấp tà yêu vân
bên em lầu các bất cần
xa em trời đã bao lần xót đau
ta phôi dựng suối rừng sâu
chiều nghe vượn hú u sầu mênh mang
chờ chi vũ lộng phong càn
lang thang hạc nội cơ hàn lũng sơn
bây giờ hình tưởng tàn cơn
từ tương biệt đó theo hờn tủi pha
là nụ cười rộ châu sa
cung nghinh hàm tiếu lạc hà thơ ngây
thuyền trôi theo cuối chân ngày
tóc em lạc sợi phân bày vi vu
tìm em tự thuở xa mù
căng buồm nhã nhạc lao tù điêu linh
rụng cành trái đỏ sơ sinh
ngày ta xuống núi vô tình trời mưa

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Thursday, March 9, 2017

GIỮA NGÀY BIỆT XỨ

mẹ ơi mẹ mây mù ải bắc 
con đau lòng giữa nắng úa hôm nay 
thù hận đuổi theo lần chạy giặc 
mới hôm qua chừ đã lưu đày 

mẹ ơi mẹ con chỉ còn nước mắt 
vui cùng người trọn cuộc can qua 
đêm vội vã đâm ngày se thắt 
giữa tim con nuối vọng quê nhà 

mẹ còn buồn ngồi bên bếp lửa 
khói phả nồng trên tóc trên lưng 
con cả bầy không còn một đứa 
mẹ làm sao có chút lệ mừng 

con nhức buốt trên ngày loạn tặc 
ôi tự do - một giá không ngờ 
mù cánh nhạn chân trời đã bặt 
nơi quê nhà mẹ ngủ hay chưa 

mẹ ơi mẹ xin tha con bất hiếu 
biết nói gì sau ngọn cây khô 
nghìn tội lỗi trên đầu con gánh chịu 
vì, mẹ ơi - mai mốt ai chờ 

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Sunday, March 5, 2017

LẬP XUÂN

em về xỏ mũi trâu đi
ra thăm ruộng
anh lỡ thì
chạy theo
hân hoan gà vịt chó mèo
với nhau
chung mái tranh nghèo
tình si

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Wednesday, March 1, 2017

TỪ MỘT DI NIỆM

này mùa xuân trả em thật âm thầm
này tháng giêng em hôn tầng cỏ non
có ai chờ bóng tối giữa ban ngày
trở mặt nhau thì rồi em cũng tội
tôi ôm tình giữa hai chân
nghiền nát hai tay ca hát
nước mắt hôm xưa ngu ngơ
đuổi bắt hải hồ em căng buồm đón gió
sóng có vùng đan nhánh giữa em
theo nụ cười thủy tinh vỡ
chờ nhau khi ngã nước
cho em bình minh này
một thoáng xa xôi triền miên giông bão
khi gieo tình này giữa đời góa bụa
lộc non nẩy mầm trên hạt mồ côi
em nhảy nhót
thỏa thích
từ ấu thơ tôi chắp cánh phượng hoàng
từ ấu thơ tôi bắt đầu mênh mông
tôi đặt tình giữa tay
tôi để tình dưới đất chờ trăng
đêm bối rối
em có nghe thinh không trở về
tôi từ biển mà lên
căng tròn hạt như ý
ngày thứ nhất thứ hai rồi cuối cùng
điều chắc chắn là tôi sẽ cười
sẽ cười không nước mắt
cười thật tình, cười thật vỡ
giữa em và tôi trên tình hội chợ
mới đêm nào mà thoắt đã xa xăm
từ hoàng hôn tôi ra đi
từ thủy triều tôi sa chân, lạc giọng
mẹ có đứng trên bờ đê mà chờ
con trẻ thơ hiền hòa theo cha đón gió
mẹ còn khóc dưới hầm trong đêm tăm tối
bên ngoài đạn nổ
tiếng nguyện cầu tức tưởi
bóp nát tuổi thơ con
kim long, kim long
anh ra đời trước em mấy năm
mà tưởng như xa cách trùng trùng
em hãy ươm niềm tin cho mẹ
thỏa nguyện hoài bão cha
đã một đời chới với
mốt mai em khôn lớn
thì hãy quên ngày tháng vong thân anh
hãy ấp ủ cội nguồn mình
như con chim mới biết bay dưới đôi cánh mẹ
hãy yên bình
nghe em
giữa mù huy tôi cất tiếng
có ai về hôm nay
theo dòng sông em mất xác
đón tôi qua cầu
thản nhiên mà đi
đừng ngần ngại
dù biết rằng ngậm ngùi đuổi bắt
sau lưng
từ ấu thơ tôi chắp cánh phượng hoàng
trước bão dữ không hề biết mỏi
mai trở về rực rỡ hào quang
sáng giữa đời lạ mặt
và bằng hết nồng nàn
xin chào tất cả bằng hai chân
NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Sunday, February 26, 2017

HUY CẬN (1919 - 2005)





















yêu người yêu đất yêu quê
là tình yêu phải như nước trong phải như lá mới

lich sử Việt cận đại (chẳng may) đã bị chuyên chính khoác áo nhân từ
khiến cho không ít kẻ khù khờ hùa theo tung hô cổ vũ

lửa khơi tình
tình tàn phai theo lửa
Huy Cận là điển hình cho phản phúc một thời
Lửa Thiêng của "ngậm ngùi nắng chia nửa bãi điệp điệp tràng giang"
đã bị vây khổn bởi mưu đồ xuẩn động vong thân

bị vô sản tàn bạo uy hiếp
ông đành buông bỏ nhân cách 
để trôi theo hư vinh cơm áo
lửa thiêng tráo thành ma trơi đom đóm
mù quáng rêu rao

đôi lúc nhớ Huy Cận
tôi tìm lại Lửa Thiêng
nghe đâu đó vẫn còn chút hơi ấm của xuân thì 
thời chưa bị quỉ ma ám ảnh

Nguyễn Đức Bạtngàn
(2001)

---

Thơ HUY CẬN

Gánh Xiếc

Có chàng ngơ ngác tựa gà trống
E đến trăm năm còn trẻ thơ
Tám tuổi một chiều trong rạp xiếc
Yêu nàng cưỡi ngựa uốn thân tơ

Điệu kèn rộn rịp nâng chân ngựa
Nhịp với lòng trai mở cánh yêu
Nhạc buồn thu chở hồn đường sá
Lẫn với hùm, voi gái lệ kiều.

Gái lệ kiều đi với ngựa voi
Về nhà đứa bé vẫn đùa chơi
Nhưng lòng trẻ đã theo đoàn xiếc
Xếp với màn tơ của rạp đời

Gánh xiếc đi qua chỉ một lần,
Bây giờ có lẽ đã chia tan...
Và nàng cưỡi ngựa đâu rồi nhỉ
Ngơ ngác chàng trai tự hỏi thầm


Vạn Lý Tình

Người ở bên trời ta ở đây
Chờ mong phương nọ ngóng phương này
Tương tư đôi chốn tình ngàn dặm
Vạn lý sầu lên núi tiếp mây

Nắng đã xế về bên xứ bạn
Chiều mưa trên bãi nước sông đầy
Trông vời bốn phía không nguôi nhớ
Dơi động hoàng hôn thấp thoáng bay

Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt
Xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày
Chiếu chăn không ấm người nằm một
Thương bạn chiều hôm sầu gối tay

HUY CẬN
(trích Lửa Thiêng, 1940)

Wednesday, February 22, 2017

BÓNG ĐỎ

ta nhỏ hẹp trên con đường nhỏ hẹp 
em lao đao theo sông núi lao đao
như ganh tị giữa hai bờ môi đẹp
như thù hằn đang trở giấc xôn xao

em hư hỏng ta hung tàn man dại 
ta ngu si em mê muội muôn đời 
cùng đứng thẳng vọng nhìn nhau băng hoại 
như lụy phiền tưới xương máu rơi rơi

thơ dẫn dắt chúng ta vào huyền thoại 
thân giao thân, hồn đắm đuối vỗ về 
dù tâm giới là triều thiên biên ngoại 
em chẳng còn ta chẳng mất, nhiêu khê

trong âu yếm đã ngày mai xa lắc 
đường em đi quạnh quẽ bước ta đi 
nụ hôn sớm đã ít nhiều loạn tặc 
như bụi đời đang lấm áo từ ly

này xa xôi em bình yên với cỏ 
như đêm khuya ta tẩm mộng hoang đường 
em yêu dấu em nghìn xưa bóng đỏ 
đẩy lên trời, xanh vệt máu anh chương 

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Saturday, February 18, 2017

GIỮA TRIỀN HẠN REO (một-c)
















GIỮA TRIỀN HẠN REO (một-c)

lần sau êm ấm vô cùng
lần xưa tha thướt ngại ngùng sương loe
em cài huyết phượng bừng khoe
tà dương mắt biếc e dè lẫn nhau
tao phùng tháng bảy mưa ngâu
ngưu lang chức nữ đội đầu uyên ương
tay ngà pha nếp văn chương
thôi em đã dậy trăm đường chiêm bao
mình thương thương tự đêm nào
ôm tầm hạ đỗ ngọt ngào cõi xưa
phong trần sân hạnh ban trưa
ngõ tre bóng động có vừa vó câu
rời ga hơi hướng lên tàu
nại hà tịch lặng kín màu vãng sinh
trần truồng hát giữa vô minh
ta ngồi chơi với thân mình vô ngôn
huyền xanh nắng ruộng mưa cồn
sầu đưa biển trắng triều mồn một phơi
này em phỉ thúy tuyệt vời
này em đá dựng muôn lời lửa reo
khi về tình cũng về theo
trăng khuya nhập lạnh mái chèo tĩnh băng

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Tuesday, February 14, 2017

GIỮA TRIỀN HẠN REO (một-b)
















GIỮA TRIỀN HẠN REO (một-b)

tơ tằm mềm mại nâng niu
khuôn trăng em có như kiều phù dung
cơn say ta bỏ lên rừng
cùng mưa khỏa thể hát mừng thiên nhiên
gian nan lịm tím bưng biền
trời cao biển rộng đầy thuyền cẩm hoa
hoàng liên nghẹn giữa sơn hà
đằm đằm thủy khúc mắt ngà đỏ hoe
chờ nhau chậm bước não nề
chân đan thơ dại vụng về tà huân
nõn nường trác tuyệt bồ quân
hồng lam bạc phấn hương tần phôi pha
lần tay tính chuyện ta bà
năm năm sóng gợn giao hòa tơ măng
phương người chìm nổi cách ngăn
cành can qua đọng bóng trăng ngậm ngùi
trong thân còn máu ngọt bùi
nghe chừng mỏi mệt chân lùi bước sau
nắng hờn từ buổi mưa mau
ơi em có ngại qua cầu sớm trưa
gửi trao biết mấy cho vừa
đầu truông mưa núi lạnh đưa mình về
nhạt nhòa bất tận sơn khê
tân xuân ta ướp ươm thề hẹn chung

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN